CƯỢC FB88 CƯỢC FB88

Mùa giải điên rồ nhất của bóng đá Anh

Những nhà đương kim vô địch không may mắn, những ứng cử viên bất ngờ và một loạt các đội bóng hạng trung làm xáo trộn bảng xếp hạng. Mùa 1937-38 đã mang đến nhiều điều ngạc nhiên từ đầu đến cuối.

Các cầu thủ Arsenal ra sân cho một trận đấu mùa 1937-38

Arsenal lên ngôi bất ngờ

Tháng 8/1937, cầu thủ của Arsenal là Dixie Dean có nói trên tờ Daily Mail rằng: "Đây là một mùa giải cởi mở nhất mà chúng ta từng thấy. Một nửa tá đội bóng có cơ hội vô địch, và bất kỳ đội bóng nào trong Top 10 cũng có thể rớt hạng. Dean đã đúng.

Căng thẳng ở hai đầu của bảng xếp hạng, nhiều đội bóng gây bất ngờ, nhà vô địch được cho là dở nhất, những cáo buộc doping, cầu thủ mệt mỏi, khởi đầu cuộc cách mạng truyền hình và nhà vô địch rơi tự do trong mùa giải 1937-38 đầy biến động.

Ứng cử viên cho chức vô địch là Wolves của thiếu tá Frank Buckley, với tham vọng có được chức vô địch Anh đầu tiên. Mặc dù bị cấm từ du đấu trong Hè vì lối chơi quá dữ dằn vào mùa trước, đội bóng của Buckley - với đội trưởng Stan Cullis dẫn dắt - tỏ ra rất tự tin.

Có lẽ đó là do phương thuốc bí mật mà Buckley đã đưa cho các cầu thủ của mình. Vào tháng 6, Buckley gặp gỡ nhà hóa học Menzies Sharp, người đã nghiên cứu các thí nghiệm của lang băm người Pháp Serge Voronoff. Vị bác sĩ lập dị này trở nên nổi tiếng khi ghép tinh hoàn của cừu non và dê lên những con già, cho rằng những con vật già sẽ khỏe hơn. Tin vào những điều đó, Buckley đã chọn liệu trình kéo dài 4 tháng cho các cầu thủ với 12 mũi tiêm được lấy từ trứng dái khỉ. Mặc dù có 2 cầu thủ là Dicky Dorsett và Don Bilton từ chối liệu trình, Wolves với sức mạnh của khỉ được đánh giá sẽ có được danh hiệu vô địch Anh đầu tiên.

Tuy nhiên, trước tiên, họ phải chờ vượt qua một thử thách bất ngờ: Brentford, đội bóng đã có mặt trong cuộc đua cho đến hai tuần cuối của mùa giải. Buckley từng chê bai Brentford nhưng rồi mang tầm chính phủ. Khi Bộ trưởng Y tế Walter Elliot từ chối đề xuất này, Nghị sĩ đảng Lao động Manny Shinwell đề nghị các bộ trưởng đảng Bảo thủ nên lấy trứng dái khỉ thử dùng xem.

Quay trở lại với Wolves. Các cầu thủ đã được tiêm trong 6 tuần vào đầu mùa giải, nhưng hiệu ứng dường như biến mất vào thời điểm tồi tệ nhất. Trong trận đấu áp chót của mùa giải, Wolves có lợi thế nhờ 1 trận chưa đá, đồng nghĩa trận hòa trên sân Sunderland là đủ đưa họ vượt qua Arsenal giành chức vô địch. Có điều, họ đã thất bại tại Roker Park khi để Sunderland thắng 1-0, trong lúc Arsenal thắng ở Highbury và lên ngôi một cách bất ngờ.

Trận đấu giữa Chelsea và Man City mùa 1937-38. Cuối mùa đó, Man City tụt hạng

Nhìn lại thì "Pháo thủ" khởi đầu rất tốt khi đè bẹp Wolves 5-0 vào tháng 9 và ghi 12 bàn trong 3 trận đầu tiên. Thế nhưng, họ chỉ có 2 chiến thắng trong 12 trận sau đó. Điều đáng nói là dù thi đấu tệ như vậy, cũng không có đội bóng nào khác có khả năng vượt qua họ. Bằng chứng là ở trận đấu quyết định ngôi vô địch trước Bolton trên sân nhà, Arsenal thắng 2-0 với người hùng là Eddie Carr. Vấn đề ở đây là Carr chỉ chơi vỏn vẹn 12 trận trong cả mùa và một chấn thương đầu gối ở mùa giải sau đã khiến anh phải chấm dứt sự nghiệp tại Highbury. Tuy nhiên, 7 bàn thắng mà Carr ghi được trong giai đoạn cuối mùa giải 1937-38 là nguồn cảm hứng giúp đội bóng của anh vô địch Anh.

Chưa hết, 52 điểm mà Arsenal giành được sau 42 vòng là tổng điểm thấp nhất của các nhà vô địch giải đấu. Nếu điều chỉnh mùa giải xuống 38 trận đấu và 3 điểm cho một chiến thắng, số điểm của họ ngày nay sẽ là 66 điểm, vẫn ít hơn 15 so với Leicester vô địch mùa giải 2015-16.

Nhà vô địch đen đủi

Trái ngược với số phận của Arsenal là Man City, nhà vô địch mùa giải 1936-37 trước đó. Đội bóng vùng Eastlands được đánh giá rất cao khi MU xuống hạng Division Two, trong lúc đội hình của họ có những ngôi sao như thủ môn Frank Swift, cầu thủ chạy cánh Ernie Toseland và bộ ba tấn công Eric Brook, Alec Herd và Peter Doherty. HLV của Man City là Wilf Wild tự tin khẳng định: "Chúng tôi có thể bảo vệ được danh hiệu. Sẽ khó khăn nhưng tôi tự tin chúng tôi có thể làm được".

Có điều, mọi thứ diễn ra hoàn toàn tồi tệ cho Man City. Họ vẫn ghi bàn, với 80 bàn trong 42 trận, nhưng hàng thủ của họ để lọt lưới tới 77 bàn. Và trong khi họ biến Maine Road thành pháo đài, với việc đè bẹp Charlton 5-3, West Brom7-1, họ thắng được vỏn vẹn 2 trận trên sân khách và trước một đối thủ họ từng thắng 6-1 trên sân nhà là Derby (thắng 7-1). Vì vậy mà sau 17 trận, Man City chỉ đứng thứ 10, trước lúc bước năm mới, họ thua 7 trận liên tiếp và hòa 2 trong 9 vòng. Không còn động lực thi đấu và 2 tuần trước khi mùa giải hạ màn, vé xuống hạng gần như đã nằm trong tay các nhà vô địch.

Thực ra có đến 9 đội bóng trong cuộc chiến trụ hạng này, với ứng cử viên số 1 là Grimsby. Thế rồi chủ tịch của Grimsby là George Pearce đưa các cầu thủ của mình đến gặp một thầy bói và được thông báo rằng, họ sẽ trụ hạng. Trong khi đó, Portsmouth thay đổi địa điểm tập luyện cũng với hi vọng trụ hạng thành công.

Vậy mà họ đã thành công thật. Trớ trêu là dù đánh bại Leeds 6-2 trong trận đấu áp chót để leo lên vị trí thứ 16, Man City vẫn xuống hạng cùng West Brom sau trận thua 0-1 trước Huddersfield vào ngày cuối cùng của mùa giải. Họ trở thành nhà vô địch duy nhất xuống hạng ở mùa giải tiếp theo và đội duy nhất xuống hạng với hiệu số bàn thắng bại dương.

Và để kết thúc một mùa giải điên rồ theo đúng nghĩa, Aston Villa của Divison Two đã tham gia một tour du đấu của Đức Quốc xã. Trận đấu đầu tiên chứng kiến một đội tuyển Anh có tiền đạo của Aston Villa, Frank Broome thắng Đức 6-4 ở Olympiastadion. Điều đáng nói là theo lệnh của Bộ Ngoại giao, "Tam sư" đã thực hiện kiểu chào Đức Quốc xã trước trận đấu.

Một ngày sau đó, Aston Villa gặp tuyển các ngôi sao Đức và vì lí do chính trị, họ cũng được yêu cầu chào như vậy. Tuy nhiên, trên sân, họ đã thắng 3-2.

Ở trận đấu thứ ba tại Stuttgart, các cầu thủ Aston Villa vẫn tuân thủ các nghi lễ ngoại giao. Có điều, theo cầu thủ Eric Houghton, họ chào bằng hai ngón tay và người Đức không hiểu hai ngón tay có ý nghĩa gì.

Đúng là mùa giải có một không hai trong lịch sử bóng đá Anh.

thevang.tv  bài viết liên quan